Đại sư Ngẫu Ích[1] lúc còn trẻ, khi chưa xuất gia thường hay báng Phật, sau nghe Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện liền phát tâm xuất thế. Bởi thế, cả đời ngài tận lực hoằng dương, tán thán Địa Tạng Bồ tát. Trong bộ Linh Phong Tông Luận, có rất nhiều đoạn Tổ tán thán và cảm ân Địa Tạng Bồ tát, xin trích dẫn ra vài đoạn như sau:

Trong thư gửi Liễu nhân và hết thảy Tăng tục, Tổ nói: Húc tôi lúc 12, 13 tuổi, nhân phóng túng học Đạo liền hủy báng Tam Bảo, tội ấy đáng phải bị đọa vào địa ngục Vô Gián, chẳng thuộc trong số những kẻ được cứu vớt trong 48 nguyện của đức Phật A DI ĐÀ. May thay thiện căn của tôi vẫn chưa bị diệt sạch, lại ngầm được sức gia trì của hai vị Đại sĩ Quán Âm cùng Địa Tạng nên nay đã chuyển nghi thành tín, cải tà quy chánh. Từ năm 20 tuổi đến nay, tận tâm tận lực hoằng truyền chánh Pháp hòng tiêu tội báng Pháp…

Trong phần lời tựa bộ Tán Lễ Địa Tạng Bồ Tát Sám Nguyện Nghi, Tổ nói: Trí Húc tôi ân hận sâu xa thói quen tai ác từ đời trước, tuổi trẻ cực lực báng bổ Tam Bảo, tạo tội Vô Gián, may thay thiện căn chưa mất sạch, còn được nghe Bổn Nguyện tôn Kinh, biết lẽ đại hiếu xuất thế, chuyển tâm tà kiến, phát lòng chánh tín, nhưng cũng bởi dư nghiệp báng Pháp, dẫu siêng năng nhọc nhằng tu chứng vẫn chưa đắc được Pháp nhẫn. Đến nay mỗi phen giở ba kinh của Đại sĩ[2] ra đọc liền chẳng ngăn nổi nước mắt đầm đìa, buốn tiếc ngày xưa vô tri, càng cảm ân Đại Sĩ đã cứu vớt…

Trong thư gởi Tăng chúng Thường trụ núi Cửu Hoa, Tổ cũng nói: Trí Húc tôi bất tiếu, tuổi nhỏ vô tri, hủy báng Tam Bảo, tội đầy hư không, nương nhờ lòng từ sâu xa, thệ nguyện nồng hậu của Địa Tạng Đại sĩ đã dẹp tan tà kiến của tôi, khiến cho tôi được dự ké vào hàng chúng Tăng; bởi thế nay tôi xưng mình là viên quan cô độc của Địa Tạng Bồ Tát, tất cả đại chúng trên núi Cửu Hoa đều là ấu chúa của tôi…

Trích lục từ: ĐỊA TẠNG BỒ TÁT THÁNH ĐỨC ĐẠI QUAN
Sách Thay đổi cách nhìn về Kinh Địa Tạng

—-
Chú thích:
[1] Ngẫu Ích Đại sư (1599 – 1655), tên thật là Chung Tế Minh, cũng gọi là Linh Phong Đại Sư, Trí Húc Đại sư, người đời Thanh, là Tổ sư đời thứ 9 của Tịnh Độ Tông. Đại sư thuở niên thiếu học Nho, từng soạn ra cuốn Tịch Phật luận để hủy báng Phật Pháp. Năm 17 tuổi, sau khi đọc bộ Tự Tri Lục và Trúc Song Tùy Bút của Tổ Liên Trì, Đại sư biết mình đã phạm phải sai lầm lớn, bèn đem cuốn Tịch Phật luận đốt đi. Năm 20 tuổi, nhân đọc Kinh Địa Tạng, Đại sư khởi phát chí xuất gia. Năm 23 tuổi, vào ngày 30 tháng 07 âm lịch (Vía Địa Tạng Bồ Tát), Đại sư đối trước tượng Phật phát 48 lời nguyện, tự xưng là Đại Lãng Ưu bà tắc. Năm 24 tuổi, Đại sư xin xuất gia theo ngài Tuyết Lãnh, làm đệ tử ngài Hám Sơn, pháp danh là Trí Húc, tự là Ngẫu Ích. Cuộc đời của đại sư để lại rất nhiều bộ trước tác như: Lăng Nghiêm Kinh Huyền Nghĩa, A Di Đà Kinh Yếu Giải, Kim Cang Kinh Phá Không Luận, Phạm Võng Kinh Hợp Chú, Tỳ Ni Sự Nghĩa Tập Yếu, Tướng Tông Bát Yếu Trực Giải, Chu Dịch Thiền Giải, Tứ Thư Ngẫu Ích Giải v.v…

[2] Địa Tạng Tam Kinh bao gồm: Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh, Địa Tạng Thập Luận Kinh và Chiêm Sát Thiện Ác Nghiệp Báo Kinh.

 

BÌNH LUẬN

Tên hiển thị
Xin hãy nhập usser của bạn