SỰ TÍCH ĐỨC PHẬT PHẦN 5-THÁI TỬ SĨ ĐẠT ĐA CÙNG VUA CHA DỰ LỄ HẠ ĐIỀN

0
1001
Năm lên 7 tuổi, Siddhattha được đi dự lễ hạ điền ngoài cổng thành phía nam với vua cha để khai mạc mùa cày cấy. Ngồi dưới bóng mát của tàng cây ni câu-đà to lớn, Siddhattha chăm chú nhìn cảnh người dân cày tay lấm chân bùn, mình trần trùng trục dưới cơn nắng cháy, mồ hôi nhễ nhại, vừa cố gắng ấn sâu lưỡi cày xuống đất vừa cầm roi đánh và la hét con trâu. Con trâu cố sức kéo cày dưới làn roi, làm bật lên những mảng đất lớn. Những con giun quằn quại đau đớn. Những con chim bay đến tranh nhau ăn giun. Một con chồn đang lảng vảng gần đó rình bắt chim. Một anh thợ săn đang tìm cách giăng bẫy bắt chồn. Siddhattha than thầm: “Ôi! đời sống là một trường tranh đấu giết hại lẫn nhau dẫy đầy đau khổ”. Trong lúc mọi người vui vẻ theo dõi những trò vui của cuộc lễ thì Siddhattha ngồi tréo chân theo lối kiết già, trầm ngâm suy nghĩ, định tâm theo lối chỉ quán và đắc sơ thiền. Trong khi thời gian trôi qua mà bóng cây ni-câu-đà ấy không di động, vẫn ở yên một chỗ che mát Siddhattha. Các cung nữ thấy hiện tượng lạ như vậy thì lấy làm ngạc nhiên đến tâu cho vua hay. Nhà vua đến nơi, đứng yên lặng nhìn hoàng tử một lúc rồi xá chào và nói: “Hỡi này con yêu quí, đây là lần thứ hai Phụ vương đảnh lễ con”. Rồi nhà vua đọc bài kệ khen rằng :
 
Như lửa trên đầu núi,
Như trăng giữa không-gian,
Át hết thảy ngôi sao.
Ngồi thiền dưới gốc cây,
Uy quang chiếu sáng ngời.
Cũng như lúc sơ sinh,
Thân đã tọa thiền rồi,
Thần quang soi khắp cả
Mười phương chư chúng sinh
Nhân đây mà được độ.

Trích: Sư Tích Đức Phật Thích Ca Mâu Ni

Soạn giả: Trần Hữu Danh- Pháp danh Minh Thiện

BÌNH LUẬN

Tên hiển thị
Xin hãy nhập usser của bạn